Nếu một mai ta không yêu nhau nữa

Nếu một mai ta không yêu nhau nữa
Bài thơ tình anh viết tặng cho ai
Hay là anh trải dài trên phố nhỏ
Để cho em đi trên cỏ yêu thương

Ở trên đó em chẳng còn sầu vương
Những bụi trần những lo toan cuộc sống
Ở trên đó chỉ có một giọt thương
Đọng trong mắt lăn dài trên đôi má

Anh xin lỗi

Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em

Em ở nơi nao?

Một ngày lại giống biết bao ngày
Không có người yêu nhớ lắm thay
Cô đơn một bóng buồn ngơ ngác
Biết đến bao giờ tay nắm tay??

Em ở nơi nao có nhớ anh
Bên hồ cây liễu khẽ buông cành
Du dương gió hát tình đôi lứa
Giờ chỉ một mình anh với anh

Em ở nơi xa có biết không
Sương mai ươn ướt cánh hoa hồng
Như anh thao thức từng đêm trắng
Như gió thu buồn khi chớm đông

Giá lạnh về đây phủ kín anh
Câu thơ như tiếng nấc chưa thành
Giấc mơ! mơ thấy em về đấy
Đôi mắt trong ngần xanh rất xanh

Anh ước ngày mai những áng mây
Hồng lên ấm áp phía chân trời
Thấy em chung bước cùng anh đó
Hạnh phúc quây quần bên lứa đôi.

(Mong một ngày được mãi ở bên em.

Anh nhớ em.

Đêm nay sao trời đi vắng hết
Chỉ mình anh thao thức nhớ em thôi,
Anh nhớ em nhớ bổi hổi bồi hồi
Nhớ quay quắt, nhớ không tả xiết.
Anh nhớ em nên mỗi khi cầm bút viết
Mỗi chữ mỗi dòng đều mang bóng dáng em.

Anh nhớ em nên anh đã thầm ghen
Với chú gấu nhỏ luôn được bên em suốt.
Anh nhớ em nên anh đã thầm ước
Có một chiếc đồng hồ để quay ngược thời gian
Để cả tuần đều là ngày nghỉ

Được bên em được sưởi ấm tâm hồn
Em biết không giờ anh rất rất buồn!
Vì con ngựa thời gian chạy chậm quá!
Lúc bên em sao nó phi nhanh thế?
Chưa kịp nói gì nó đã giục sau lưng....

Ah, em ơi! Gió có nói gì không?
Bao thương nhó anh gửi vào trong gió,
Anh nhờ gió tới thăm em đó
Và nhờ gió nói rằng : \"Anh rất nhớ em!!!\"

Nhớ em...

Em có biết anh luôn nhớ đến em?
Ngày quên ăn và đêm không muốn ngủ
Dường như mọi lời nói đều không đủ
Diễn tả bao nỗi nhớ trong lòng

Cô đơn nỗi buồn, vô vọng niềm mong
Khi nhớ em, đất trời như cũng nhớ
Ánh trăng rằm cũng không sáng tỏ
Bằng hình bóng của em trong trái tim anh

Anh nhớ em nhiều lắm, nhưng diễn tả làm sao?
Lớn như núi ư? Chắc là chưa đủ xứng
Nhiều như sao trời ư? Vẫn là không đúng
Lớn hơn kia, nhưng anh không biết là gì

Khi nhớ em, mùa xuân dẫu qua đi
Anh vẫn thấy lộc non trong mùa hè nắng lửa
Cuộc đời làm sao đẹp hơn thế nữa?
Nếu được thấy em mỗi ngày một lần thôi

Nỗi nhớ em da diết, làm sao nguôi?
Trong lòng anh lửa tình yêu đang cháy
Ôi nếu em biết cho anh chỉ một phần từng ấy
Em sẽ thấy trên đời, em không được ai nhớ...như anh ...

Hãy về đây...dựa vai anh mà khóc

Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào mà không xuống thấp lên cao?
Có đôi môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
.. và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.
... Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian"
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẽ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em dựa vai anh mà khóc!
Có thể một ngày mình sẽ xa nhau
Bởi vì anh? vì em? hay vì ai đó?
Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
Tìm đâu câu trả lời ?
Có thể một ngày mình sẽ xa rời
Để lời hứa xưa rơi vào quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày.. Mình không còn là của nhau
Ánh mắt củ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hòa thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài
Có thể một ngày... có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều "không thể" trong đời!

....shuai

Bài thơ cho em

Em đến bên anh,cuộc đời gian khó.
Chia sẻ nỗi buồn gánh nặng hai vai
Vất vã em mang,ngày tháng miệt mài.
Anh cứ thế thả hồn theo mây gió.
Em đến bên anh,tình yêu vời vợi.
Lấy ánh trăng vàng anh viết vần thơ.
Giấu kín trong tim ngỡ đã hững hờ.
Em đâu biết còn điều anh chưa nói.
Em đến bên anh,phai nhạt sắc hồng
Ôm hết vào lòng mọi nỗi oan khiên.
Em bước chân đi trên những ưu phiền.
Để cho anh có muôn vàn hạnh phúc,.
Em đến bên anh,con thuyền trôi nỗi.
Lá rụng xuống đời khô héo bờ môi.
Em vẫn dang tay giữ mãi bến bờ.
Làm chìm đắm con tim anh muôn thuở…….

Những phút xao lòng..

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng.

Có thể vợ mình những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà chính mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đến đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy như mình có lỗi
Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn

Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ

Đừng trách chi những phút xao lòng!

(Sưu tầm)

Thơ tặng vợ.

Những vòm hoa thức đến tận cùng đêm
Qua những mùa heo may xao xác lá
Đêm của chúng ta – đã không còn là phố đêm xa lạ
Nhưng vẫn ngọt ngào, mới mẻ phải không em?

Biết nói gì cùng em hôm nay…
Ngày của em, của những người phụ nữ
Anh đã yêu em qua ba mùa thu cũ
Hoa sữa thoảng về bao khoảnh khắc yêu thương

Anh đã cùng em qua biết mấy nẻo đường
Trao những nụ hôn dưới vòm cây phủ sương mờ bóng lá
Trong vòng tay anh là mái tóc em xấp xõa
Nụ cười xinh cùng đôi mắt dịu dàng

Rồi tháng năm chắc chắn sẽ qua đi
Trong ngôi nhà của chúng ta, có tình yêu ở lại
Xin cảm ơn em, cả bây giờ và mãi mãi
Đã nguyện cùng anh đi suốt những mùa sau...

Nhớ em...

Em có biết anh luôn nhớ đến em?
Ngày quên ăn và đêm không muốn ngủ
Dường như mọi lời nói đều không đủ
Diễn tả bao nỗi nhớ trong lòng

Cô đơn nỗi buồn, vô vọng niềm mong
Khi nhớ em, đất trời như cũng nhớ
Ánh trăng rằm cũng không sáng tỏ
Bằng hình bóng của em trong trái tim anh

Anh nhớ em nhiều lắm, nhưng diễn tả làm sao?
Lớn như núi ư? Chắc là chưa đủ xứng
Nhiều như sao trời ư? Vẫn là không đúng
Lớn hơn kia, nhưng anh không biết là gì

Khi nhớ em, mùa xuân dẫu qua đi
Anh vẫn thấy lộc non trong mùa hè nắng lửa
Cuộc đời làm sao đẹp hơn thế nữa?
Nếu được thấy em mỗi ngày một lần thôi

Nỗi nhớ em da diết, làm sao nguôi?
Trong lòng anh lửa tình yêu đang cháy
Ôi nếu em biết cho anh chỉ một phần từng ấy
Em sẽ thấy trên đời, em không được ai nhớ...như anh ...

Có thể em sẽ quên anh

Có thể rồi em sẽ có người yêu mới

Bao vui buồn sẽ chẳng còn anh

Và em sẽ mơ những giấc mộng nành

Không có anh trong đó

Anh sẽ cố chôn vùi nỗi nhớ

Để quên một bóng hình



Có thể rồi mỗi sớm lúc bình minh

Một người khác sẽ đợi em trước cổng

Họ đón em với vòng tay mở rộng

Em sẽ đi làm với tràn ngập niềm vui

Có thể rồi trong những buổi chiều phai

Em cùng người ta đi dạo phố

Hai người sẽ đi trên những con đường cũ

Anh và em đã từng qua

Có thể rồi nỗi nhớ cũng phôi pha

Có thể những bài thơ của anh

Chẳng bao giờ em đọc lại

Có thể rồi những dòng tin anh nhắn

Em lạnh lùng xóa đi

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi

Đọng lại trong anh từng giọt đắng...

(Tác giả: Bùi Anh Đức)

Khi em ra đi...

Vậy là em đã đi

Người yêu ơi, vậy là em đi thật

Anh chơ vơ giữa khoảng trời còn - mất

Nhìn dáng yêu thương dần khuất bóng đường bay

Chiều mùa thu mang theo chút heo may

Có phải tại trời, hay lòng ta se lạnh?

Một mình đi trên con đường cô quạnh

Đường ngày xưa giờ bước chỉ mình anh

Trời mùa thu nơi em đến có xanh

Có heo may như quê mình không nhỉ?

Ở nơi này bây giờ anh vẫn nghĩ

Em đang trở về cùng với gió heo may

Anh đi tìm mỗi góc phố hàng cây

Mong thầy được bóng hình em ngày trước

Kiếm tìm hoài. Nhưng làm sao thấy được

Khi giờ nay em ở mãi phương xa

Mua thu rồi cũng sắp sửa trôi qua

Heo may vẫn đẩy lá khô xào xạc

Em bây giờ đã về nơi xứ khác

Nơi mùa Đông có tuyết trắng đầy trời

Xưa bên em tưởng không thể xa rời

Như lời hứa mình bên nhau mãi mãi

Em đi rồi, mình anh ngồi ôn lại

Những kỷ niệm ngày hai đứa bên nhau./.

Tình đơn phương

Có những lúc anh thấy buồn da diết

Nhớ thuơng em anh chỉ biết đau sầu

Rồi cuộc đời sẽ mãi dạt về đâu?

Tình dang dở biết khi nào gặp laị?


Anh yêu em - một tình yêu khờ dại

Chẳng bao giờ dám thổ lộ đâu em

Dẫu biết rằng tình sẽ rất mong manh

Nhưng anh cứ cho, không cần em đáp trả...


Anh biết rằng giờ ở một nơi xa

Em chẳng nhớ đến anh dù khoảnh khắc

Giữa cuộc đời bao la đầy huơng sắc

Gửi gió ngàn mang nỗi nhớ đến em...


Trời vẫn xanh những nơi nào em đến

Cùng với một nguời chẳng phải là anh

Giấc mơ em trong giấc ngủ êm đềm

Hình bóng nhạt nhoà, dáng anh còn xa lắm...


Bầu trời nơi anh một niềm đau sâu thẳm

Anh chỉ một mình,chẳng buớc cùng ai

Giấc mơ nào anh nhớ mãi không phai

Hình bóng em in sâu vào nỗi nhớ!


Thôi em ơi tình anh đành dang dở

Đã trao rồi anh mãi chẳng đổi thay

Dẫu biết rằng nơi khoé mắt anh cay

Vẫn mỉm cuời cầu chúc em hạnh phúc...


Chắc tại anh yêu anh không phải lúc

Hay bởi vì nguời mãi chẳng yêu anh?

Nỗi nhớ em thao thức mãi bao đêm

Em biết chăng?Tình đơn phương là thế...

Những phút yếu lòng.

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường

Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa.

----------------------------------------------

Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin em hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể có người diễm phúc sau em

Đừng tự ti như thế nữa đi em
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật
Nhưng nếu thiếu nhau còn gì để mất
Lòng tốt kia làm người khác đau lòng

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
Anh yêu em và mãi là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy
Đến bên nhau bằng phút giây dối lừa.



(Sưu tầm puke)