Thơ tình yêu củ chuối

Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.
Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.
Tình yêu như thể quan tài,
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay.
Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.
Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!

xin hãy đợi...

Chum tho tinh yeu
Mỗi bước đi là một bước buồn
Mỗi bước buồn vì một bước đơn côi         
Đường em đi giờ vắng bóng một người
Vắng bóng một người đã hứa bên em
Hứa bên em đi đến cuối con đường
Cuối con đường là hạnh phúc hay khổ đau?
Dù là gì em cung~ chẳng cần biết
Và em vẫn bước dù mỗi bước sẽ buồn
Em sẽ đi ... đi đến cuối con đường
Vì em biết ở nơi xa ấy...
Sẽ co anh đang dang tay đón đợi!...
Bờ vai anh là chỗ dựa của đời em
Xin hãy đợi , đợi em anh nhe'?
Xin hãy đợi em ở phía cuối con đường!

Anh là người bạc bẽo !!

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
Mới hôm kia tình tự đến mê say
Sang bữa nay anh làm như mất hết
Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
Là đất xấu hạt gieo không nảy nở
Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
Giận hờn như anh chẳng được em yêu
Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.

Why so hard to understand

Why so hard to understand
a breaking heart when love apart
It's quite difficult to keep
a little love from what I want

thật khó hiểu tình người đổ vỡ
và tại sao những cảnh chia lìa
đôi khi muốn nhưng rồi không thể
giữ cho mình một chút thương yêu

Anh muốn được gọi em là vợ


“Phải, Anh chắc bướng hơn tất cả       
Anh không nghe thiên hạ đặt điều
Và không đếm trên ngón tay những kẻ
Gọi Em bằng hai chữ "em yêu"...

Anh không gọi Em là thiếu nữ
Không giữa đường bứt hoa tặng Em
Trong mắt Em Anh không tìm kiếm
Những ánh cười thời con gái trinh nguyên

Anh không tiếc một thời dằng dặc
Em chẳng đợi chờ Anh ở trong mơ
Cũng không tiếc khi gặp Anh, Em đã
Qua mất rồi năm tháng ngây thơ

Và nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi
Thì không phải vì Em không được biết
Bao nhiêu người gần gũi, xa xôi...

"Anh muốn được gọi Em là vợ
Không phải để rồi loan báo khắp nơi
Không phải bởi từ lâu Em đã
Luôn bên Anh trong mọi sự trên đời.

Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên Em
Đâu phải điều khiến Anh mê đắm
Anh chỉ cần Em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng Anh như thầm lặng bao lần..."